Kết cục của việc bỏ mối tình 8 năm để lấy vợ giàu

Tôi đã quyết định dứt bỏ mối tình 8 năm để mong tìm được có cuộc sống đổi khác mà giờ tôi lại hoàn toàn trắng tay

Tôi và Quyên sống cạnh nhà, chúng tôi cũng yêu nhau ngay từ những ngày mới vào học chung trường cấp 3. Sau khi tốt nghiệp thì em ở nhà phụ bố mẹ vì học yếu, còn tôi lên thành phố học tập và cố gắng lập nghiệp.

Tình yêu ấy vẫn bền chặt cho đến khi tôi ra trường, đi làm. Bắt đầu bon chen với cuộc sống này tôi mới thấm cái cảnh nhà quê không tiền, không địa vị. Tôi học khá, bằng giỏi tử tế mà ra trường lận đận mãi không xin được việc. Đến tận hơn 1 năm sau đó, tôi mới tìm được một công việc tương đối và thu nhập đủ chi tiêu trong mức eo hẹp.

Tôi và Quyên vẫn yêu nhau, nhưng rồi cuộc sống nơi công sở kéo tôi đi xa em. Nhìn những cô gái váy vóc, xinh xắn khi trở về cái vùng quê nghèo tôi đã không còn thiết tha cô người yêu 8 năm mặn nồng của mình nữa. Nhưng giờ muốn rời bỏ cô gái đó tôi cũng không biết nên làm thế nào.

Ket cuc cua viec bo moi tinh 8 nam de lay vo giau

Rồi tôi gặp Hương, cô gái xinh đẹp của thủ đô. Tôi nhanh chóng si mê em và tìm mọi cách tán đổ. Trong khi đó tôi vẫn chưa chia tay cô bạn gái ở nhà. Rồi Hương cũng gật đầu sau hơn 2 tháng, đúng lúc đó tôi trở thành kẻ bắt cá hai tay. Về quê thì có Quyên còn lên thành phố lại có Hương. Tôi cứ vui vẻ với cái mối quan hệ mập mờ ấy những gần 1 năm, tai họa cũng ập xuống.

Quyên có thai, cái thai là của tôi, nhưng nhìn một cô gái chân lấm tay bùn so với cô người yêu thành phố khiến tôi nuốt không trôi. Tôi đã nhẫn tâm yêu cầu Quyên phá bỏ đứa bé và đưa tiền cho cô. Quyên không nói gì, chỉ cầm tiền nhìn tôi thù hận rồi cô nói sẽ trả thù tôi. Mặt về tôi thì nghĩ làm sao Quyên có đủ khả năng trả thù trong khi cô gái ấy yếu mềm đến vậy. Nào ngờ, em trả thù tôi thật.

Được hơn 3 tháng biết tin Quyên có thai và yêu cầu xử lý nó thì tôi đã ngỏ lời cưới Hương. Về đến căn biệt thự xa hoa đó tôi càng muốn cố gắng được đứng trong đó, được làm chủ ngôi nhà. Nhưng tôi đâu ngờ cái suy nghĩ đó mãi chỉ là ước mơ. Được bố mẹ Hương ủng hộ, bố vợ tương lai là giám đốc công ty lớn, ông trao quyền cho tôi quản lý một cơ sở nhỏ để có thu nhập cao hơn và lo cho con gái của ông. Không khỏi tôi vui mừng đến rơi nước mắt, vì ở cái vị trí này, nếu không quen Hương, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng có được.

Hôn lễ được tổ chức ngay sau đó, tôi vui vẻ đón người vợ tương lai về thì Quyên xuất hiện trước mặt tôi với ly rượu mừng khiến tôi hốt hoảng trong khi cô còn mang theo cái bụng bầu vượt mặt không phá đi mà đến tận đây, cô thản nhiên nói.

– Làm gì mà anh ngạc nhiên vậy? Em chỉ đến mừng cưới thôi mà. Anh đừng hốt hoảng đến thế.

– Cảm ơn em…. Tôi phải nặn mãi mới ra được câu ấy.

tinh tay ba

Em kể hết với bố, ông tức giận đem quần áo của tôi vứt hết ra ngoài cửa cùng với một lá đơn bị đuổi việc do bố em đưa kèm theo một là đơn ly dị có chữ kí của em. (Ảnh minh họa)

Ngoài câu đó thì tôi cũng không biết nên nói gì, em cười khẩy rồi bỏ đi. Sau đó bận bịu nên tôi không còn thời gian để ý đến cô người yêu cũ nữa. Tan tiệc, tôi đang đứng đó thì vợ ra nói chuyện với vẻ mặt buồn rầu.

– Nãy vợ nói chuyện với chị Quyên bạn của anh đấy, chị ấy mang thai mà bố đứa bé không nhận, khổ thật, thương chị ấy quá chồng ạ. Chị ấy đưa vợ phong bì mừng cưới này bảo tan tiệc mới được mở. Vợ tò mò không biết trong đó có cái gì.

Nghi có điều chẳng lành khi phong bì không ghi gì cả, tôi đang định giật lấy phong bì trên tay vợ thì vợ đã mở xé toạc phong thư. Tôi đứng lì một chỗ chẳng dám nhúc nhích. Trong đó là một bức ảnh khi tôi và Quyên vẫn mặn nồng, cùng một giấy siêu âm và một lá thư. Trong đó không biết Quyên đã viết những gì, chỉ nhìn con mắt của Hương thì tôi hiểu tôi đã mất tất cả rồi. Hương tát vào mặt tôi rồi nói trong nước mắt:

– Em không thể ngờ người mình lấy làm chồng lại tồi tệ đến vậy.

Dứt lời Hương chạy đi cầm theo lá thư của Quyên. Em kể hết với bố, ông tức giận đem quần áo của tôi vứt hết ra ngoài cửa cùng với một lá đơn bị đuổi việc do bố em đưa kèm theo một là đơn ly dị có chữ kí của em.

Tôi hoàn toàn trắng tay, chỉ một chút nữa đã có được một cuộc sống đổi khác mà giờ tôi lại trắng tay thế này. Tôi quỳ xin Hương và gia đình em tha thứ nhưng không ai thèm nhòm ngó đến tôi. Đường cùng tôi lại quay về cầu xin Quyên vì dù sao em vẫn giữ đứa con của tôi, chúng tôi cũng yêu nhau đến 8 năm. Nhưng cuối cùng em cũng thẳng thừng từ chối. Đó có phải cái giá mà một kẻ khốn nạn như tôi phải trả khi phản bội người yêu 8 năm chỉ để bước vào một gia đình giàu có.

Post A Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *